Đứa trẻ ừ một tiếng, bảo tiểu khất nhi đợi một lát, rồi lật cửa sổ vào phòng, chẳng mấy chốc lại lật cửa sổ nhảy ra, động tác vô cùng thành thục. Hắn nhét cho tiểu khất nhi một cái túi, xoa đầu tiểu khất nhi, ra vẻ ông cụ non nói: “Vốn dĩ đã hẹn sau này chúng ta cùng nhau thượng trận sát địch, ngươi sức lớn thì cứ xông lên phía trước, ta đọc sách biết chữ nhiều hơn thì sẽ xuất mưu hoạch sách cho ngươi, xem ra bây giờ không được rồi. Túi tiền này ngươi cầm lấy, ra ngoài bôn ba, một đồng tiền cũng làm khó anh hùng hán. Này, không phải ngươi luôn thèm đùi gà sao, nhớ đến nơi an toàn thì mua hai cái, coi như ta cũng ăn rồi.”
Tiểu khất nhi cẩn thận cất túi tiền đi, đưa tay lên lau mắt, đang định nói ra bí mật mà cha dặn ở trong quan không được tiết lộ với bất kỳ ai thì Tiểu Niên đã đẩy hắn một cái: “Mau đi đi, còn ngây ra đó làm gì?! Đợi ngươi đi rồi, ta sẽ gọi nương thân ra sân luyện kiếm, chắc có thể giúp được ngươi một chút.”
Tiểu khất nhi nghẹn ngào nức nở: “Tiểu Niên, ngươi nhất định không được chết đấy, sau này ta nhất định sẽ tìm ngươi, cả đời này ta chỉ nhận một mình ngươi là huynh đệ.”
Đứa trẻ kia tuy nhỏ hơn tiểu khất nhi mấy tuổi nhưng lại có vẻ già dặn, trưởng thành hơn nhiều, ngược lại còn an ủi hắn: “Ngươi mới bao lớn mà đã nói chuyện cả đời. Đi đi, trong sử thư, những người thành đại sự giả ngay cả cha, vợ và con cái cũng có thể nói bỏ là bỏ, đâu có lề mề như ngươi.”




